Chào mừng quý vị đến với Website Phòng GD&ĐT Quận Cầu Giấy.
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy đăng ký thành viên tại đây hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
BÀI ĐỌC HIỂU VĂN BẢN DT 6 KNTT 8

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Hương
Ngày gửi: 17h:16' 08-05-2024
Dung lượng: 6.5 MB
Số lượt tải: 53
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Hương
Ngày gửi: 17h:16' 08-05-2024
Dung lượng: 6.5 MB
Số lượt tải: 53
Số lượt thích:
0 người
ÔN TẬP
CHÂN DUNG CUỘC SỐNG
KHỞI ĐỘNG
- Có 9 ô câu hỏi và 1 vòng quay may mắn.Trong đó 8 ô chứa câu hỏi và 1
ô may mắn (không cần trả lời câu hỏi mà sẽ tham gia luôn quay vòng quay
may mắn và nhận điểm).
- HS lần lượt chọn câu hỏi, trả lời đúng sẽ được tham gia quay vòng quay
may mắn, quay vào số điểm nào, người chơi sẽ nhận được điểm số đó; nếu
trả lời sai, quyền trả lời thuộc về người chơi còn lại. Nếu người chơi còn
lại trả lời đúng sẽ được tham gia quay vòng quay may mắn và nhận điểm.
- Cứ như vậy sau khi trả lời hết câu hỏi, người chơi nào nhiều điểm hơn thì
sẽ giành chiến thắng.
3
6
7
8
9
8
8
5
9
9
4
8
2
10
9
1
10
VÒNG QUAY
VĂN HỌC
QUAY
Câu 1. Nối cột A với cột B
Cột A
Cột B
1. Cốt truyện đơn tuyến
a. Là những từ chuyên đi kèm một từ ngữ nào đó
trong câu để nhấn mạnh hoặc biểu thị thái độ đánh
giá sự vật, sự việc được nói đến ở từ ngữ đó.
2. Cốt truyện đa tuyến
b. Là kiểu cốt truyện chỉ có một mạch sự kiện.
3. Trợ từ
c. Là những từ dùng để bộc lộ trực tiếp tình cảm, cảm
xúc của người nói (người viết) hoặc dùng để gọi đáp.
4. Thán từ
d. Là kiểu cốt truyện tồn tại đồng thời ít nhất hai
mạch sự kiện.
Đáp án: 1-b; 2-d; 3-a; 4-c
QUAY VỀ
Câu 2. Tác phẩm Mắt sói (Đa-ni-en Pen-nắc) có cốt truyện như thế nào?
A. Cốt truyện đa tuyến với kiểu truyện lồng truyện.
B. Cốt truyện đơn tuyến với kiểu truyện lồng truyện.
C. Linh hoạt lúc thì đa tuyến lúc thì đơn tuyến.
D. Tất cả các đáp án trên đều sai.
A
QUAY VỀ
Câu 3. Nhân vật nào không xuất hiện trong đoạn trích “Mắt
sói” ở SHS?
A. Sói Lam
C. Cáo
C. Phi Châu
D. Sư Tử
C
QUAY VỀ
Câu 4. Vì sao trong tác phẩm Lặng lẽ Sa Pa, nhà văn Nguyễn Thành Long
không đặt tên cụ thể cho các nhân vật?
A. Vì cuộc gặp của họ bất ngờ, vội vã, không đủ thời gian để xưng tên.
B. Vì muốn làm nổi bật dụng ý nghệ thuật: Họ là đại diện cho những con
người lao động bình dị, vô danh, sống đẹp có mặt ở khắp nơi.
C. Vì họ là những người bình thường, không đáng được nhớ tên.
D. Vì nhà văn muốn xóa mờ đi hình ảnh con người để tô đậm vẻ đẹp thiên
nhiên Sa Pa.
B
QUAY VỀ
Câu 5. Truyện Lặng lẽ Sa Pa chủ yếu được kể qua cái nhìn của
ai?
A. Tác giả
B. Anh thanh niên
C. Ông họa sĩ già
D. Cô kĩ sư nông nghiệp
C
QUAY VỀ
Câu 6.
Khi sử dụng thán từ gọi đáp, cần chú ý đến những đi
ểm gì?
A. Đối tượng giao tiếp
B. Ngữ điệu
C. Hoàn cảnh giao tiếp
D. Cả A và B đúng
D
QUAY VỀ
Câu 7. Dòng nào chứa các thán từ gọi đáp?
A. a, ái, ơ, ô hay, than ôi
B. này, ơi, vâng, dạ, ừ
C. đích, chính, những, có
D. a, ái, ơ, đích, chính
B
QUAY VỀ
Câu 8. Trong những từ in đậm ở các câu sau, từ nào không phải là trợ từ?
A. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự
thay đổi lớn: hôm nay tôi đi học.
B. Chính lúc này toàn thân các cậu cũng đang run run theo nhịp bước rộn
ràng trong các lớp.
C. Trời ơi! Chỉ còn có 5 phút!
D. Tôi sắp giới thiệu với bác một trong những người cô độc nhất thế gian.
D
QUAY VỀ
Ô MAY MẮN
QUAY VỀ
ÔN TẬP BÀI HỌC 6
ÔN TẬP ĐỌC HIỂU VĂN
BẢN TRUYỆN HIỆN ĐẠI
PHẦN I. ÔN TẬP LÝ THUYẾT
1. Đặc điểm cốt truyện
So sánh
Cốt truyện đơn tuyến
1. Mạch sự Chỉ có 01 mạch sự kiện
kiện
2. Hệ thống Tương đối đơn giản, tập trung thể
sự kiện
hiện quá trình phát triển tính cách
của một hoặc một vài nhân vật
chính.
3. Ví dụ
Truyện “Bầy chim chìa vôi”
(Nguyễn Quang Thiều): Truyện
xoay quanh sự kiện hai cậu bé Mon
và Mên tìm cách cứu bầy chim chìa
vôi trong đêm mưa lớn.
Cốt truyện đa tuyến
Tồn tại đồng thời ít nhất hai mạch
sự kiện
Phức tạp, chồng chéo, tái hiện
nhiều bình diện của đời sống gắn
với số phận các nhân vật chính của
tác phẩm.
Tiểu thuyết “Dế Mèn phiêu lưu kí”:
Tiểu thuyết có 10 chương, mỗi
chương sẽ gắn với một hành trình,
một bài học của Dế Mèn trong cuộc
phiêu lưu qua thế giới loài vật và
loài người.
2. Kĩ năng đọc hiểu văn bản truyện hiện đại
Nhận biết:
- Nhận biết được người kể chuyện ngôi thứ ba, người kể chuyện
ngôi thứ nhất, điểm nhìn, lời người kể chuyện, lời nhân vật.
- Nhận biết đề tài, bối cảnh, chi tiết tiêu biểu trong truyện.
- Nhận biết được nhân vật, cốt truyện, câu chuyện trong truyện.
- Chỉ ra được nghệ thuật xây dựng nhân vật.
Thông hiểu:
- Tóm tắt được cốt truyện và lí giải được ý nghĩa, tác dụng của
cốt truyện.
- Phân tích được các chi tiết tiêu biểu, đề tài, câu chuyện.
- Phân tích, đánh giá được đặc điểm của nhân vật và vai trò của
nhân vật với việc thể hiện chủ đề, tư tưởng của tác phẩm.
- Phân tích, lí giải được chủ đề, tư tưởng của tác phẩm.
Vận dụng:
- Rút ra được bài học về cách nghĩ, cách ứng xử do văn bản gợi ra.
- Nêu được ý nghĩa hay tác động của tác phẩm đối với nhận thức, tình
cảm, quan niệm của bản thân.
Vận dụng cao:
- Vận dụng những hiểu biết về bối cảnh lịch sử - văn hoá được thể hiện
trong văn bản để lí giải ý nghĩa, thông điệp của văn bản.
- Đánh giá được ý nghĩa, giá trị của thông điệp, chi tiết, hình tượng, những
đặc sắc về nghệ thuật trong tác phẩm theo quan niệm của cá nhân.
PHẦN II. THỰC HÀNH ĐỌC HIỂU VĂN BẢN TRUYỆN HIỆN ĐẠI
Đề số 01: Đọc văn bản sau và thực hiện yêu cầu:
(Lược đoạn mở đầu: Lượng cùng tiểu đội lính pháo binh về làng
Đằng đóng quân trong những ngày đầu kháng chiến. Họ xin ở nhờ nhà
một bà cụ nghèo. Nhà chỉ có hai mẹ con, cô con gái là du kích, tên
Thận…)
Chúng tôi đóng quân trong làng, cấu trúc trận địa phòng ngự xong
thì giặc tràn tới. Chúng từ các làng mạn trên thị xã tiến xuống. Tiếng súng
cối nổ từ sáng sớm. Trên mé đường cái, xe cộ, súng ống, lính Tây, lính
ngụy bắt đầu dàn đội hình chuẩn bị tiến vào làng. Trong bữa cơm liên
hoan, quân dân ở sân đình, các cụ phụ lão cùng ban chỉ huy bộ đội đã chỉ
tay về hướng địch mà thề sống chết có nhau.
Đơn vị chúng tôi hôm đó phòng ngự cố thủ. Gần hai trăm đồng
bào không chịu tản cư, cương quyết ở lại cùng bộ đội đánh giặc.
Đội du kích xã bám sát bên từng hố chiến đấu của chúng tôi. Gần
chiều, các làng xung quanh trông thấy lửa bốc lên từ lũy tre làng
Đằng. Địch đã chiếm được nửa làng. Tôi bị thương nặng. Địch
xung phong vào lối ngõ nhà Thận, nhà tôi ở. Lúc trông thấy
những bóng áo trắng của lính Tây lấp ló sau cái ngõ trống, tôi
bảo Thận: “Cô quay lại phía sau xem đồng bào còn ai thì dắt
xuống hầm, mau!”. Thận không nghe. Cô chỉ có một thanh mã
tấu, liền vứt thanh mã tấu xuống, nhặt lấy cây tiểu liên của tôi
bắn chết một tên địch rồi cõng tôi lui về phía sau. Đêm ấy, đơn vị
chúng tôi phá vòng vây thoát ra ngoài.
Trừ một số du kích ở lại bám sát địch, nhân dân lại gồng gánh ra
đi theo bộ đội. Một hàng cáng thương binh từ sân đình theo con
ngòi sau làng lặng lẽ tiến ra bờ sông Thong. Tôi nằm trên chiếc
võng bà mẹ Thận thường hay nằm. Người cáng tôi đêm ấy chẳng
phải ai khác lại chính là Thận. Năm năm rồi, lúc nào tôi cũng
như trông thấy một mép khăn mỏ quạ bay lất phất trên cái cổ
cao rám nắng, và thanh mã tấu in hằn xuống một bên vai áo nâu
cứ đánh lách cách bên thanh đòn khiêng.
[…] Đêm ấy trời chưa lạnh lắm. Không có sóng nhưng tôi vẫn nghe tiếng
róc rách dưới lưng. Bầu trời đỏ lửa, nhưng vãi đầy sao. Mỗi vì sao như
những con mắt nhấp nháy nhìn chúng tôi. Thận đỡ tôi nằm trên tấm ván
lát mạn đò. Giữa trời sao khuya, một đôi mắt đen và to khẽ chớp. Tim tôi
đập rộn lên trong cái chớp mắt ấy. Thận cẩn thận gài lại mép chăn cho tôi
rồi cúi xuống, sát hơn: “Anh chóng lành để trở về giết thật nhiều giặc nhé
- Anh đừng quên em!”. Tôi thò tay ra ngoài mép chăn nắm chặt lấy bàn
tay ram ráp bụi cát và ấm áp. Thận nhẹ nhàng xô đò ra. Tôi nằm dưới đò,
nghe tiếng sóng Thong vỗ nhè nhẹ và nhìn theo cái bóng bé nhỏ của cô du
kích đi khuất trong những vạt lúa đang trỗ. Tôi phỏng đoán sáng ngày mai
địch lại tiếp tục càn lớn.
(Lược một đoạn: Nhân vật tôi kể lại lần về làng Đằng tìm gia đình
Thận. Nhà Thận bị giặc đốt, chưa kịp dựng lại. Hai mẹ con đi nơi khác.
Nhân vật tôi viết lại mấy chữ rồi gài vào gốc cây mai với hi vọng một
ngày Thận sẽ về và nhận được tin mình. Cuối cùng nhân vật tôi cũng tìm
được Thận.)
[….] Chúng tôi gặp nhau quá đột ngột. Cổ tôi như bị nghẹn. Dưới
ánh sao lờ mờ, tôi khao khát ngắm khuôn mặt Thận và để cho tình yêu
giấu kín bấy lâu tự nó trào lên trong lòng mình. Chúng tôi đều mừng và
xúc động không nói nên lời … Thận châm một ngọn đèn nhỏ. Bên ánh đèn,
tôi thấy khuôn ngực Thận phập phồng. Tôi biết Thận đang xúc động. Tôi
thương Thận quá! Mới mấy năm mà trông Thận gầy và già đi nhiều. Đôi
mắt ngày xưa trong sáng bây giờ đã thâm quầng, hằn lên những nét lo
nghĩ. Gương mặt trái xoan hiền hậu cũng trở nên rắn rỏi và cương nghị.
Tôi không biết hỏi chuyện gì trước với Thận. Thời gian chúng tôi
xa nhau có bao nhiêu chuyện xảy ra.
- Bây giờ nhà ta ở đâu, em? – Tôi buột miệng hỏi.
- Em ở nhiều nơi, thỉnh thoảng mới tạt về nhà.
- Vậy mẹ ở đâu?
- Mẹ mất rồi!
- Sao?
- Chúng nó giết mẹ rồi, anh ạ!
Tôi ôm khẩu súng vào lòng, đầu óc choáng váng. Tôi hỏi thêm:
- Bây giờ em làm gì?
Thận ngồi sát tôi hơn:
- Em hoạt động cho đoàn thể.
- Em được kết nạp vào Đảng rồi ư?
- Vâng.
Tôi đặt bàn tay lên bên vai gầy gò của Thận - một người đồng chí - và
nhìn ra ngoài. Bên ngoài bóng đêm vẫn dày đặc…
(Trích Nhành mai, Nguyễn Minh Châu, Tuyển tập truyện ngắn,
NXB Văn học, 2006, tr 14).
Lựa chọn đáp án đúng:
Câu 1. Đoạn trích được kể theo ngôi kể nào?
A. Ngôi thứ nhất
B. Ngôi thứ hai
C. Ngôi thứ ba
D. Kết hợp ngôi thứ nhất và ngôi thứ ba
Câu 2. Nhân vật tôi là ai?
A. Một người dân ven đường
B. Một người dân làng Đằng
C. Một người dẫn đường
D. Người chiến sĩ tên Lượng
Câu 3. Sự kiện nào không xuất hiện trong đoạn trích?
A. Nhân vật tôi được Thận cứu khi bị thương nặng.
B. Nhân vật tôi gặp lại Thận sau nhiều năm xa cách.
C. Thận bị thương nặng sau trận càn của địch.
D. Mẹ Thận bị giặc giết.
Câu 4. Khi nhân vật tôi bị thương, Thận đã có thái độ thế nào?
A. Thờ ơ, lạnh lùng
B. Quyết đoán, dứt khoát
C. Căm thù, xót xa
D. Năng nổ, nhiệt tình
Câu 5. Dòng nào nêu đúng tác dụng của biện pháp tu từ liệt kê trong câu
văn “Tôi nằm dưới đò, nghe tiếng sóng Thong vỗ nhè nhẹ và nhìn theo cái
bóng bé nhỏ của cô du kích đi khuất trong những vạt lúa đang trỗ.”?
A. Gợi hình, gợi cảm, nhấn mạnh sự thong thả của nhân vật tôi.
B. Gợi hình, gợi cảm, nhấn mạnh sự thong thả của nhân vật Thận.
C. Gợi hình, gợi cảm, nhấn mạnh tình cảm biết ơn của nhân vật tôi.
D. Gợi tình cảm chân thành của nhân vật tôi.
Câu 6. Câu nào sau đây chứa thán từ?
A. Anh đừng quên em!”.
B. Mẹ mất rồi!
C. Bây giờ nhà ta ở đâu, em?
D. Vâng.
Câu 7. Nhân vật tôi bộc lộ tình cảm gì đối với Thận qua câu văn sau:“Mới
mấy năm mà trông Thận gầy và già đi nhiều”?
A. Xót xa, thương cảm
B. Yêu thương, hờn trách
C. Nhớ nhung, mong mỏi
D. Nuối tiếc, đau đớn
Trả lời câu hỏi/ Thực hiện yêu cầu:
Câu 8. Nêu cảm nhận về vẻ đẹp của nhân vật Thận qua đoạn
trích.
Câu 9. Nhận xét về vai trò của yếu tố miêu tả và biểu cảm trong
đoạn trích.
Câu 10. Từ nội dung đoạn trích, hãy viết đoạn văn 5 -7 câu nêu
suy nghĩ về sức mạnh của tình đồng chí trong kháng chiến.
GỢI Ý
Câu
Đáp án gợi ý
1
A. Ngôi thứ nhất
2
D. Người chiến sĩ tên Lượng
3
D. Mẹ Thận bị giặc giết
4
B. Quyết đoán, dứt khoát
5
6
C. Gợi hình, gợi cảm, nhấn mạnh tình cảm biết ơn của
nhân vật tôi
D. Vâng.
7
A. Xót xa, thương cảm
8
Vẻ đẹp của nhân vật Thận qua đoạn trích:
- Là người con gái yêu quê hương, gắn bó với quê hương.
- Hành động quyết đoán, dũng cảm trước kẻ thù; thủy chung với cách mạng.
9
- Hết lòng vì đồng đội, giàu tình yêu thương.
Vai trò của yếu tố miêu tả và biểu cảm trong truyện:
- Làm cho đoạn trích trở lên sinh động, hấp dẫn.
- Yếu tố miêu tả giúp người đọc dễ hình dung khung cảnh đêm trên sông và vẻ
đẹp dịu dàng, kín đáo của Thận.
- Yếu tố biểu cảm giúp thể hiện rõ diễn biến tâm trạng của nhân vật tôi – người
chiến sĩ tên Lượng.
10 *Hình thức: Viết đoạn văn, đảm bảo dung lượng và hình
thức đoạn văn.
*Nội dung: HS nêu được suy nghĩ về sức mạnh của tình
đồng chí trong kháng chiến:
- Giúp mỗi người chiến sĩ, du kích dũng cảm chiến đấu với
kẻ thù.
- Giúp những người lính vượt lên bao khó khăn, thử hách.
- ...
Đề số 02: Đọc đoạn trích sau:
Tôi và con trai đi máy bay từ Sài Gòn ra Hà Nội. Chuyến đi
máy bay đầu đời của tôi và đương nhiên con tôi cũng thế. Cũng
xin nói thêm, đáng lý chúng tôi bay ngày nhưng bay đêm giảm
giá, đành vậy.
[...]
- Làm sao con nhìn thấy mây!
Ừ thì tôi cũng như nó, vẫn mong nhìn thấy mây khi chính mình đi
xuyên qua. Tôi nói mà thấy mình muốn khóc.
- Chẳng sao đâu con, con vẫn nhìn thấy, có điều chúng đen thui.
8 giờ 30 cất cánh, nhưng mới 5 giờ sân bay đã lố nhố người.
[...]
Tệ thật, những chiếc giỏ xách, chẳng lẽ chúng quan trọng hơn đứa con
của mình à? Quan trọng đến nỗi mình ôm chặt giỏ xách mà không thèm
ôm đứa con? Tôi chột dạ. Nhưng đó cũng chỉ là ý nghĩ loáng thoáng khi
gởi hành lý thôi. Bây giờ tôi đã trống hai tay để mà ôm nó rồi. Cũng may
thằng bé không nghĩ đến chuyện này lâu. Nó đang phân vân về chiếc máy
bay.
- Con muốn được đi chiếc màu xanh. Nó lại có vẻ to hơn chiếc màu trắng.
- Ừ, bố cũng thấy thế.
[...]
Thằng con tôi nhắm bộ êm êm. Nó êm cũng đúng thôi. Nó mới 10 tuổi
làm sao mưu mẹo bằng cái đầu già của thằng cha nó. Làm sao nó có thể
hiểu cuộc đời này, nếu không được đi chiếc máy bay màu xanh, thì sẽ có
những chiếc màu vàng, màu đỏ thay vào. Hoặc không có máy bay thì
người ta đi bằng xe đò, xe máy… Người ta thay đổi phương tiện cho bằng
được để đạt mục đích Sài Gòn - Hà Nội, Hà Nội - Sài Gòn. Người ta thay
thế bầu trời bằng mặt đất thì có sao đâu?
[…]
Tôi dợm bước định nhổm dậy thì máy bay chênh vênh rơi vào
vùng khí loãng. Bầu trời bên ngoài tối sắc lại. Xa xa nhợt nhạt,
tôi nhìn thấy một quầng mây u tối. Trước khi đi, tôi đã từng ao
ước nhìn thấy mây. Thế mà bỗng dưng tôi đã quên nó một cách
nhanh chóng chỉ vì những thứ tầm phào, những thứ quái đản mà
tôi không thể đoán trước. Tôi nhìn ra bầu trời một lần nữa.
Chẳng thấy ngôi sao nào. Cũng chẳng nhìn thấy ánh đèn trên
mặt đất. Có lẽ chúng tôi đã cách xa nhau lắm rồi, cái mặt đất,
cánh đồng, cái chỗ ngồi của tôi. Thế là tôi ở lại.
Đèn máy bay đã giảm. Một vài người thiu thiu ngủ. Thật lạ lùng. Người ta
có thể ngủ được khi chính bản thân mình đang được bay lên trên bầu trời
ư! Tôi thử nhắm mắt, nhưng không thể nhắm được. Tâm hồn tôi hỗn loạn,
chênh vênh như có những tiếng nổ lớn. Tôi bay lên trên cao rồi tôi lại
chìm xuống dưới. Tôi chìm sâu vào tâm hồn tôi.
Bất ngờ một bàn tay nhỏ nhắn đập vào vai tôi, nói cái điều mà tôi
chẳng muốn:
- Bố, dậy đi. Đã tới nơi rồi.
[...]
Từng đoàn người đã đứng lên chật lối đi. Đã đến lúc dùng dằng thì cũng
phải ra về.
- Con có thức từ đầu đến cuối không? Tôi hỏi.
- Có.
- Vậy thì được rồi. Tôi an ủi nó. Con hãy nhìn chiếc máy bay cho kỹ đi.
Bởi vì vòng về chúng ta sẽ đi tàu lửa. Và chúng ta cũng chẳng có tiền
nhiều để mà đi máy bay lần thứ hai, lần thứ ba. Nhưng dù sao khi cúi
xuống ruộng, con vẫn có thể ngẩng đầu lên trời mà nói rằng, con đã từng
bay qua cái khoảng trời này. Con đã từng đi trên chiếc máy bay này.
- Chẳng ai tin con đâu.
- Ừ, bố cũng biết thế, làm sao họ có thể tin được.
- Họ lại không có mẹ ở xa.
Thằng con tôi đã vui trở lại. Ngẫm nghĩ một hồi nó lại nói tiếp:
- Và nhất là họ không thể… tiểu đến chín lần trên bầu trời.
Bên ngoài mặt đất hiền hòa đón lại chúng tôi như thể chúng tôi không thể
thoát được chúng.
(Trích Cha và con và… tàu bay, Nguyễn Ngọc
Thuần, NXB Hội nhà văn, 2015)
Lựa chọn đáp án đúng:
Câu 1. Phương thức biểu đạt chính của đoạn trích là gì?
A. Biểu cảm
B. Miêu tả
C. Tự sự
D. Thuyết minh
Câu 2. Truyện được kể theo ngôi kể nào?
A. Ngôi thứ nhất
C. Kết hợp ngôi thứ nhất và ngôi thứ ba
B. Ngôi thứ ba
D. Không xác định được
Câu 3. Bối cảnh của câu chuyện là gì?
A. Hai bố con đi trên chuyến bay giảm giá, vào ban đêm từ Sài Gòn
ra Hà Nội.
B. Hai bố con đi trên chuyến bay vào ban ngày, ra nước ngoài.
C. Hai bố con tưởng tượng là đang cùng được đi máy bay, ngắm mây
trắng.
D. Hai bố con với những rắc rối khi đi máy bay lần đầu.
Câu 4. Nhân vật bố cảm thấy như thế nào khi trót ngủ quên trên máy
bay?
A. Hạnh phúc, thoải mái
B. Tiếc nuối
Câu 5. Trong đoạn văn: “Tệ thật, những chiếc giỏ xách, chẳng
lẽ chúng quan trọng hơn đứa con của mình à? Quan trọng đến
nỗi mình ôm chặt giỏ xách mà không thèm ôm đứa con? Tôi chột
dạ”, nhân vật người bố được khắc họa ở phương diện nào?
A. Hành động
B. Trang phục
C. Suy nghĩ
D. Lời nói
Câu 6. Tại sao trong câu chuyện, nhiều lần người bố lại muốn
khóc?
A. Vì bố thương con không thể thực hiện ước mơ được ngắm
mây và ân hận vì mình đã ngủ quên và bỏ qua khoảng khắc tuyệt
vời trên máy bay cùng con.
B. Vì lúc về họ sẽ đi phương tiện khác, họ không có tiền để đi
máy bay.
C. Vì bố rất tự hào, hãnh diện vì được cùng con đi máy bay.
D. Vì hai bố con sắp được gặp mẹ.
Câu 7. Câu nói: “- Vậy thì được rồi. Tôi an ủi nó. Con hãy nhìn chiếc máy
bay cho kỹ đi. Bởi vì vòng về chúng ta sẽ đi tàu lửa. Và chúng ta cũng
chẳng có tiền nhiều để mà đi máy bay lần thứ hai, lần thứ ba. Nhưng dù
sao khi cúi xuống ruộng, con vẫn có thể ngẩng đầu lên trời mà nói rằng,
con đã từng bay qua cái khoảng trời này. Con đã từng đi trên chiếc máy
bay này” của người bố cho thấy vẻ đẹp nào của nhân vật này?
A. Một ông bố luôn yêu thương, thấu hiểu, trân trọng ước mơ và cảm
xúc của con trai.
B. Một ông bố gia trưởng, kiểm soát mọi suy nghĩ của con.
C. Một ông bố thích khoe khoang, tự mãn.
D. Cả A, B, C đều đúng.
Câu 8. Các từ in đậm trrong câu văn sau thuộc từ loại nào?
“Làm sao nó có thể hiểu cuộc đời này, nếu không được đi chiếc máy bay
màu xanh, thì sẽ có những chiếc màu vàng, màu đỏ thay vào.”
A.Tính từ
B. Động từ
C. Trợ từ
D. Danh từ
Trả lời câu hỏi/ Thực hiện yêu cầu:
Câu 9. Chỉ ra và nêu tác dụng của cách kết thúc của truyện ngắn.
Câu 10. Từ nội dung văn bản ở phần đọc hiểu trên, em hãy viết một đoạn
văn (khoảng 7 – 10 dòng), nêu cảm nhận của em về hình ảnh người bố và
tình cảm của người con đối với bố.
GỢI Ý
Câu
Đáp án gợi ý
1
C. Tự sự
2
A. Ngôi thứ nhất
3
A. Hai bố con đi trên chuyến bay giảm giá, vào ban đêm từ Sài Gòn ra Hà
Nội.
4
B. Tiếc nuối
5
C. Suy nghĩ
6
A. Vì bố thương con không thể thực hiện ước mơ được ngắm mây và ân hận vì
mình đã ngủ quên và bỏ qua khoảng khắc tuyệt vời trên máy bay cùng con.
7
A. Một ông bố luôn yêu thương, thấu hiểu, trân trọng ước mơ và cảm xúc của
con trai.
8
D. Danh từ
9
- Cách kết thúc truyện bất ngờ: sau bao nhiêu hào hứng, chờ đợi,
mơ ước được sống trong cảm giác tuyệt vời khi đi máy bay; người
bố lại ngủ quên khi ngồi trên máy bay cùng con.
- Tác dụng:
+ Tạo sự cuốn hút, hấp dẫn, bất ngờ cho người đọc
+ Thể hiện được sự nâng niu, trân trọng những ước mơ, khao khát
của con và sâu thẳm hơn chính là tình thương yêu, thấu hiểu của
người cha dành cho con.
+ Gợi nhắc bậc làm cha mẹ đôi khi vô tình mà bỏ qua những
khoảnh khắc tuyệt vời cùng con cái.
10 *Hình thức: Viết đoạn văn, đảm bảo dung lượng và hình thức đoạn
văn.
*Nội dung: HS nêu được cảm nhận của em về hình ảnh người bố và
tình cảm của người con đối với bố:
- Người bố trong văn bản luôn dành cho con những tình thương yêu
sâu nặng, thương con, thấu hiểu, trân trọng ước mơ của con: ngắm
mây trắng khi đi trên máy bay, được đi chiếc máy bay mà xanh, …
- Tình cảm của người con: yêu kính, trân trọng, tự hào về bố, cảm
thấy tin tưởng, hạnh phúc khi ở bên bố.
…
Đề số 03: Đọc đoạn trích sau:
Ngoài khung cửa sổ, trời xanh ngắt ánh sáng; lá cây rung động
dưới làn gió nhẹ. Một thân cây vút cao lên trước mặt. Cùng một
lúc, chàng lẩm bẩm: “cây hoàng lan”, mùi hương thơm thoang
thoảng đưa vào. Thanh nhắm mắt ngửi hương thơm và nhớ đến
cái cây ấy chàng hay chơi dưới gốc nhặt hoa. Đã từ lâu lắm,
ngày mới có căn nhà này, ngày cha mẹ chàng hãy còn. Rồi đến
ngày một bà một cháu quấn quýt nhau. Thanh ra tỉnh làm rồi đi
về hàng năm, các ngày nghỉ. Bây giờ cây đã lớn.
CHÂN DUNG CUỘC SỐNG
KHỞI ĐỘNG
- Có 9 ô câu hỏi và 1 vòng quay may mắn.Trong đó 8 ô chứa câu hỏi và 1
ô may mắn (không cần trả lời câu hỏi mà sẽ tham gia luôn quay vòng quay
may mắn và nhận điểm).
- HS lần lượt chọn câu hỏi, trả lời đúng sẽ được tham gia quay vòng quay
may mắn, quay vào số điểm nào, người chơi sẽ nhận được điểm số đó; nếu
trả lời sai, quyền trả lời thuộc về người chơi còn lại. Nếu người chơi còn
lại trả lời đúng sẽ được tham gia quay vòng quay may mắn và nhận điểm.
- Cứ như vậy sau khi trả lời hết câu hỏi, người chơi nào nhiều điểm hơn thì
sẽ giành chiến thắng.
3
6
7
8
9
8
8
5
9
9
4
8
2
10
9
1
10
VÒNG QUAY
VĂN HỌC
QUAY
Câu 1. Nối cột A với cột B
Cột A
Cột B
1. Cốt truyện đơn tuyến
a. Là những từ chuyên đi kèm một từ ngữ nào đó
trong câu để nhấn mạnh hoặc biểu thị thái độ đánh
giá sự vật, sự việc được nói đến ở từ ngữ đó.
2. Cốt truyện đa tuyến
b. Là kiểu cốt truyện chỉ có một mạch sự kiện.
3. Trợ từ
c. Là những từ dùng để bộc lộ trực tiếp tình cảm, cảm
xúc của người nói (người viết) hoặc dùng để gọi đáp.
4. Thán từ
d. Là kiểu cốt truyện tồn tại đồng thời ít nhất hai
mạch sự kiện.
Đáp án: 1-b; 2-d; 3-a; 4-c
QUAY VỀ
Câu 2. Tác phẩm Mắt sói (Đa-ni-en Pen-nắc) có cốt truyện như thế nào?
A. Cốt truyện đa tuyến với kiểu truyện lồng truyện.
B. Cốt truyện đơn tuyến với kiểu truyện lồng truyện.
C. Linh hoạt lúc thì đa tuyến lúc thì đơn tuyến.
D. Tất cả các đáp án trên đều sai.
A
QUAY VỀ
Câu 3. Nhân vật nào không xuất hiện trong đoạn trích “Mắt
sói” ở SHS?
A. Sói Lam
C. Cáo
C. Phi Châu
D. Sư Tử
C
QUAY VỀ
Câu 4. Vì sao trong tác phẩm Lặng lẽ Sa Pa, nhà văn Nguyễn Thành Long
không đặt tên cụ thể cho các nhân vật?
A. Vì cuộc gặp của họ bất ngờ, vội vã, không đủ thời gian để xưng tên.
B. Vì muốn làm nổi bật dụng ý nghệ thuật: Họ là đại diện cho những con
người lao động bình dị, vô danh, sống đẹp có mặt ở khắp nơi.
C. Vì họ là những người bình thường, không đáng được nhớ tên.
D. Vì nhà văn muốn xóa mờ đi hình ảnh con người để tô đậm vẻ đẹp thiên
nhiên Sa Pa.
B
QUAY VỀ
Câu 5. Truyện Lặng lẽ Sa Pa chủ yếu được kể qua cái nhìn của
ai?
A. Tác giả
B. Anh thanh niên
C. Ông họa sĩ già
D. Cô kĩ sư nông nghiệp
C
QUAY VỀ
Câu 6.
Khi sử dụng thán từ gọi đáp, cần chú ý đến những đi
ểm gì?
A. Đối tượng giao tiếp
B. Ngữ điệu
C. Hoàn cảnh giao tiếp
D. Cả A và B đúng
D
QUAY VỀ
Câu 7. Dòng nào chứa các thán từ gọi đáp?
A. a, ái, ơ, ô hay, than ôi
B. này, ơi, vâng, dạ, ừ
C. đích, chính, những, có
D. a, ái, ơ, đích, chính
B
QUAY VỀ
Câu 8. Trong những từ in đậm ở các câu sau, từ nào không phải là trợ từ?
A. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự
thay đổi lớn: hôm nay tôi đi học.
B. Chính lúc này toàn thân các cậu cũng đang run run theo nhịp bước rộn
ràng trong các lớp.
C. Trời ơi! Chỉ còn có 5 phút!
D. Tôi sắp giới thiệu với bác một trong những người cô độc nhất thế gian.
D
QUAY VỀ
Ô MAY MẮN
QUAY VỀ
ÔN TẬP BÀI HỌC 6
ÔN TẬP ĐỌC HIỂU VĂN
BẢN TRUYỆN HIỆN ĐẠI
PHẦN I. ÔN TẬP LÝ THUYẾT
1. Đặc điểm cốt truyện
So sánh
Cốt truyện đơn tuyến
1. Mạch sự Chỉ có 01 mạch sự kiện
kiện
2. Hệ thống Tương đối đơn giản, tập trung thể
sự kiện
hiện quá trình phát triển tính cách
của một hoặc một vài nhân vật
chính.
3. Ví dụ
Truyện “Bầy chim chìa vôi”
(Nguyễn Quang Thiều): Truyện
xoay quanh sự kiện hai cậu bé Mon
và Mên tìm cách cứu bầy chim chìa
vôi trong đêm mưa lớn.
Cốt truyện đa tuyến
Tồn tại đồng thời ít nhất hai mạch
sự kiện
Phức tạp, chồng chéo, tái hiện
nhiều bình diện của đời sống gắn
với số phận các nhân vật chính của
tác phẩm.
Tiểu thuyết “Dế Mèn phiêu lưu kí”:
Tiểu thuyết có 10 chương, mỗi
chương sẽ gắn với một hành trình,
một bài học của Dế Mèn trong cuộc
phiêu lưu qua thế giới loài vật và
loài người.
2. Kĩ năng đọc hiểu văn bản truyện hiện đại
Nhận biết:
- Nhận biết được người kể chuyện ngôi thứ ba, người kể chuyện
ngôi thứ nhất, điểm nhìn, lời người kể chuyện, lời nhân vật.
- Nhận biết đề tài, bối cảnh, chi tiết tiêu biểu trong truyện.
- Nhận biết được nhân vật, cốt truyện, câu chuyện trong truyện.
- Chỉ ra được nghệ thuật xây dựng nhân vật.
Thông hiểu:
- Tóm tắt được cốt truyện và lí giải được ý nghĩa, tác dụng của
cốt truyện.
- Phân tích được các chi tiết tiêu biểu, đề tài, câu chuyện.
- Phân tích, đánh giá được đặc điểm của nhân vật và vai trò của
nhân vật với việc thể hiện chủ đề, tư tưởng của tác phẩm.
- Phân tích, lí giải được chủ đề, tư tưởng của tác phẩm.
Vận dụng:
- Rút ra được bài học về cách nghĩ, cách ứng xử do văn bản gợi ra.
- Nêu được ý nghĩa hay tác động của tác phẩm đối với nhận thức, tình
cảm, quan niệm của bản thân.
Vận dụng cao:
- Vận dụng những hiểu biết về bối cảnh lịch sử - văn hoá được thể hiện
trong văn bản để lí giải ý nghĩa, thông điệp của văn bản.
- Đánh giá được ý nghĩa, giá trị của thông điệp, chi tiết, hình tượng, những
đặc sắc về nghệ thuật trong tác phẩm theo quan niệm của cá nhân.
PHẦN II. THỰC HÀNH ĐỌC HIỂU VĂN BẢN TRUYỆN HIỆN ĐẠI
Đề số 01: Đọc văn bản sau và thực hiện yêu cầu:
(Lược đoạn mở đầu: Lượng cùng tiểu đội lính pháo binh về làng
Đằng đóng quân trong những ngày đầu kháng chiến. Họ xin ở nhờ nhà
một bà cụ nghèo. Nhà chỉ có hai mẹ con, cô con gái là du kích, tên
Thận…)
Chúng tôi đóng quân trong làng, cấu trúc trận địa phòng ngự xong
thì giặc tràn tới. Chúng từ các làng mạn trên thị xã tiến xuống. Tiếng súng
cối nổ từ sáng sớm. Trên mé đường cái, xe cộ, súng ống, lính Tây, lính
ngụy bắt đầu dàn đội hình chuẩn bị tiến vào làng. Trong bữa cơm liên
hoan, quân dân ở sân đình, các cụ phụ lão cùng ban chỉ huy bộ đội đã chỉ
tay về hướng địch mà thề sống chết có nhau.
Đơn vị chúng tôi hôm đó phòng ngự cố thủ. Gần hai trăm đồng
bào không chịu tản cư, cương quyết ở lại cùng bộ đội đánh giặc.
Đội du kích xã bám sát bên từng hố chiến đấu của chúng tôi. Gần
chiều, các làng xung quanh trông thấy lửa bốc lên từ lũy tre làng
Đằng. Địch đã chiếm được nửa làng. Tôi bị thương nặng. Địch
xung phong vào lối ngõ nhà Thận, nhà tôi ở. Lúc trông thấy
những bóng áo trắng của lính Tây lấp ló sau cái ngõ trống, tôi
bảo Thận: “Cô quay lại phía sau xem đồng bào còn ai thì dắt
xuống hầm, mau!”. Thận không nghe. Cô chỉ có một thanh mã
tấu, liền vứt thanh mã tấu xuống, nhặt lấy cây tiểu liên của tôi
bắn chết một tên địch rồi cõng tôi lui về phía sau. Đêm ấy, đơn vị
chúng tôi phá vòng vây thoát ra ngoài.
Trừ một số du kích ở lại bám sát địch, nhân dân lại gồng gánh ra
đi theo bộ đội. Một hàng cáng thương binh từ sân đình theo con
ngòi sau làng lặng lẽ tiến ra bờ sông Thong. Tôi nằm trên chiếc
võng bà mẹ Thận thường hay nằm. Người cáng tôi đêm ấy chẳng
phải ai khác lại chính là Thận. Năm năm rồi, lúc nào tôi cũng
như trông thấy một mép khăn mỏ quạ bay lất phất trên cái cổ
cao rám nắng, và thanh mã tấu in hằn xuống một bên vai áo nâu
cứ đánh lách cách bên thanh đòn khiêng.
[…] Đêm ấy trời chưa lạnh lắm. Không có sóng nhưng tôi vẫn nghe tiếng
róc rách dưới lưng. Bầu trời đỏ lửa, nhưng vãi đầy sao. Mỗi vì sao như
những con mắt nhấp nháy nhìn chúng tôi. Thận đỡ tôi nằm trên tấm ván
lát mạn đò. Giữa trời sao khuya, một đôi mắt đen và to khẽ chớp. Tim tôi
đập rộn lên trong cái chớp mắt ấy. Thận cẩn thận gài lại mép chăn cho tôi
rồi cúi xuống, sát hơn: “Anh chóng lành để trở về giết thật nhiều giặc nhé
- Anh đừng quên em!”. Tôi thò tay ra ngoài mép chăn nắm chặt lấy bàn
tay ram ráp bụi cát và ấm áp. Thận nhẹ nhàng xô đò ra. Tôi nằm dưới đò,
nghe tiếng sóng Thong vỗ nhè nhẹ và nhìn theo cái bóng bé nhỏ của cô du
kích đi khuất trong những vạt lúa đang trỗ. Tôi phỏng đoán sáng ngày mai
địch lại tiếp tục càn lớn.
(Lược một đoạn: Nhân vật tôi kể lại lần về làng Đằng tìm gia đình
Thận. Nhà Thận bị giặc đốt, chưa kịp dựng lại. Hai mẹ con đi nơi khác.
Nhân vật tôi viết lại mấy chữ rồi gài vào gốc cây mai với hi vọng một
ngày Thận sẽ về và nhận được tin mình. Cuối cùng nhân vật tôi cũng tìm
được Thận.)
[….] Chúng tôi gặp nhau quá đột ngột. Cổ tôi như bị nghẹn. Dưới
ánh sao lờ mờ, tôi khao khát ngắm khuôn mặt Thận và để cho tình yêu
giấu kín bấy lâu tự nó trào lên trong lòng mình. Chúng tôi đều mừng và
xúc động không nói nên lời … Thận châm một ngọn đèn nhỏ. Bên ánh đèn,
tôi thấy khuôn ngực Thận phập phồng. Tôi biết Thận đang xúc động. Tôi
thương Thận quá! Mới mấy năm mà trông Thận gầy và già đi nhiều. Đôi
mắt ngày xưa trong sáng bây giờ đã thâm quầng, hằn lên những nét lo
nghĩ. Gương mặt trái xoan hiền hậu cũng trở nên rắn rỏi và cương nghị.
Tôi không biết hỏi chuyện gì trước với Thận. Thời gian chúng tôi
xa nhau có bao nhiêu chuyện xảy ra.
- Bây giờ nhà ta ở đâu, em? – Tôi buột miệng hỏi.
- Em ở nhiều nơi, thỉnh thoảng mới tạt về nhà.
- Vậy mẹ ở đâu?
- Mẹ mất rồi!
- Sao?
- Chúng nó giết mẹ rồi, anh ạ!
Tôi ôm khẩu súng vào lòng, đầu óc choáng váng. Tôi hỏi thêm:
- Bây giờ em làm gì?
Thận ngồi sát tôi hơn:
- Em hoạt động cho đoàn thể.
- Em được kết nạp vào Đảng rồi ư?
- Vâng.
Tôi đặt bàn tay lên bên vai gầy gò của Thận - một người đồng chí - và
nhìn ra ngoài. Bên ngoài bóng đêm vẫn dày đặc…
(Trích Nhành mai, Nguyễn Minh Châu, Tuyển tập truyện ngắn,
NXB Văn học, 2006, tr 14).
Lựa chọn đáp án đúng:
Câu 1. Đoạn trích được kể theo ngôi kể nào?
A. Ngôi thứ nhất
B. Ngôi thứ hai
C. Ngôi thứ ba
D. Kết hợp ngôi thứ nhất và ngôi thứ ba
Câu 2. Nhân vật tôi là ai?
A. Một người dân ven đường
B. Một người dân làng Đằng
C. Một người dẫn đường
D. Người chiến sĩ tên Lượng
Câu 3. Sự kiện nào không xuất hiện trong đoạn trích?
A. Nhân vật tôi được Thận cứu khi bị thương nặng.
B. Nhân vật tôi gặp lại Thận sau nhiều năm xa cách.
C. Thận bị thương nặng sau trận càn của địch.
D. Mẹ Thận bị giặc giết.
Câu 4. Khi nhân vật tôi bị thương, Thận đã có thái độ thế nào?
A. Thờ ơ, lạnh lùng
B. Quyết đoán, dứt khoát
C. Căm thù, xót xa
D. Năng nổ, nhiệt tình
Câu 5. Dòng nào nêu đúng tác dụng của biện pháp tu từ liệt kê trong câu
văn “Tôi nằm dưới đò, nghe tiếng sóng Thong vỗ nhè nhẹ và nhìn theo cái
bóng bé nhỏ của cô du kích đi khuất trong những vạt lúa đang trỗ.”?
A. Gợi hình, gợi cảm, nhấn mạnh sự thong thả của nhân vật tôi.
B. Gợi hình, gợi cảm, nhấn mạnh sự thong thả của nhân vật Thận.
C. Gợi hình, gợi cảm, nhấn mạnh tình cảm biết ơn của nhân vật tôi.
D. Gợi tình cảm chân thành của nhân vật tôi.
Câu 6. Câu nào sau đây chứa thán từ?
A. Anh đừng quên em!”.
B. Mẹ mất rồi!
C. Bây giờ nhà ta ở đâu, em?
D. Vâng.
Câu 7. Nhân vật tôi bộc lộ tình cảm gì đối với Thận qua câu văn sau:“Mới
mấy năm mà trông Thận gầy và già đi nhiều”?
A. Xót xa, thương cảm
B. Yêu thương, hờn trách
C. Nhớ nhung, mong mỏi
D. Nuối tiếc, đau đớn
Trả lời câu hỏi/ Thực hiện yêu cầu:
Câu 8. Nêu cảm nhận về vẻ đẹp của nhân vật Thận qua đoạn
trích.
Câu 9. Nhận xét về vai trò của yếu tố miêu tả và biểu cảm trong
đoạn trích.
Câu 10. Từ nội dung đoạn trích, hãy viết đoạn văn 5 -7 câu nêu
suy nghĩ về sức mạnh của tình đồng chí trong kháng chiến.
GỢI Ý
Câu
Đáp án gợi ý
1
A. Ngôi thứ nhất
2
D. Người chiến sĩ tên Lượng
3
D. Mẹ Thận bị giặc giết
4
B. Quyết đoán, dứt khoát
5
6
C. Gợi hình, gợi cảm, nhấn mạnh tình cảm biết ơn của
nhân vật tôi
D. Vâng.
7
A. Xót xa, thương cảm
8
Vẻ đẹp của nhân vật Thận qua đoạn trích:
- Là người con gái yêu quê hương, gắn bó với quê hương.
- Hành động quyết đoán, dũng cảm trước kẻ thù; thủy chung với cách mạng.
9
- Hết lòng vì đồng đội, giàu tình yêu thương.
Vai trò của yếu tố miêu tả và biểu cảm trong truyện:
- Làm cho đoạn trích trở lên sinh động, hấp dẫn.
- Yếu tố miêu tả giúp người đọc dễ hình dung khung cảnh đêm trên sông và vẻ
đẹp dịu dàng, kín đáo của Thận.
- Yếu tố biểu cảm giúp thể hiện rõ diễn biến tâm trạng của nhân vật tôi – người
chiến sĩ tên Lượng.
10 *Hình thức: Viết đoạn văn, đảm bảo dung lượng và hình
thức đoạn văn.
*Nội dung: HS nêu được suy nghĩ về sức mạnh của tình
đồng chí trong kháng chiến:
- Giúp mỗi người chiến sĩ, du kích dũng cảm chiến đấu với
kẻ thù.
- Giúp những người lính vượt lên bao khó khăn, thử hách.
- ...
Đề số 02: Đọc đoạn trích sau:
Tôi và con trai đi máy bay từ Sài Gòn ra Hà Nội. Chuyến đi
máy bay đầu đời của tôi và đương nhiên con tôi cũng thế. Cũng
xin nói thêm, đáng lý chúng tôi bay ngày nhưng bay đêm giảm
giá, đành vậy.
[...]
- Làm sao con nhìn thấy mây!
Ừ thì tôi cũng như nó, vẫn mong nhìn thấy mây khi chính mình đi
xuyên qua. Tôi nói mà thấy mình muốn khóc.
- Chẳng sao đâu con, con vẫn nhìn thấy, có điều chúng đen thui.
8 giờ 30 cất cánh, nhưng mới 5 giờ sân bay đã lố nhố người.
[...]
Tệ thật, những chiếc giỏ xách, chẳng lẽ chúng quan trọng hơn đứa con
của mình à? Quan trọng đến nỗi mình ôm chặt giỏ xách mà không thèm
ôm đứa con? Tôi chột dạ. Nhưng đó cũng chỉ là ý nghĩ loáng thoáng khi
gởi hành lý thôi. Bây giờ tôi đã trống hai tay để mà ôm nó rồi. Cũng may
thằng bé không nghĩ đến chuyện này lâu. Nó đang phân vân về chiếc máy
bay.
- Con muốn được đi chiếc màu xanh. Nó lại có vẻ to hơn chiếc màu trắng.
- Ừ, bố cũng thấy thế.
[...]
Thằng con tôi nhắm bộ êm êm. Nó êm cũng đúng thôi. Nó mới 10 tuổi
làm sao mưu mẹo bằng cái đầu già của thằng cha nó. Làm sao nó có thể
hiểu cuộc đời này, nếu không được đi chiếc máy bay màu xanh, thì sẽ có
những chiếc màu vàng, màu đỏ thay vào. Hoặc không có máy bay thì
người ta đi bằng xe đò, xe máy… Người ta thay đổi phương tiện cho bằng
được để đạt mục đích Sài Gòn - Hà Nội, Hà Nội - Sài Gòn. Người ta thay
thế bầu trời bằng mặt đất thì có sao đâu?
[…]
Tôi dợm bước định nhổm dậy thì máy bay chênh vênh rơi vào
vùng khí loãng. Bầu trời bên ngoài tối sắc lại. Xa xa nhợt nhạt,
tôi nhìn thấy một quầng mây u tối. Trước khi đi, tôi đã từng ao
ước nhìn thấy mây. Thế mà bỗng dưng tôi đã quên nó một cách
nhanh chóng chỉ vì những thứ tầm phào, những thứ quái đản mà
tôi không thể đoán trước. Tôi nhìn ra bầu trời một lần nữa.
Chẳng thấy ngôi sao nào. Cũng chẳng nhìn thấy ánh đèn trên
mặt đất. Có lẽ chúng tôi đã cách xa nhau lắm rồi, cái mặt đất,
cánh đồng, cái chỗ ngồi của tôi. Thế là tôi ở lại.
Đèn máy bay đã giảm. Một vài người thiu thiu ngủ. Thật lạ lùng. Người ta
có thể ngủ được khi chính bản thân mình đang được bay lên trên bầu trời
ư! Tôi thử nhắm mắt, nhưng không thể nhắm được. Tâm hồn tôi hỗn loạn,
chênh vênh như có những tiếng nổ lớn. Tôi bay lên trên cao rồi tôi lại
chìm xuống dưới. Tôi chìm sâu vào tâm hồn tôi.
Bất ngờ một bàn tay nhỏ nhắn đập vào vai tôi, nói cái điều mà tôi
chẳng muốn:
- Bố, dậy đi. Đã tới nơi rồi.
[...]
Từng đoàn người đã đứng lên chật lối đi. Đã đến lúc dùng dằng thì cũng
phải ra về.
- Con có thức từ đầu đến cuối không? Tôi hỏi.
- Có.
- Vậy thì được rồi. Tôi an ủi nó. Con hãy nhìn chiếc máy bay cho kỹ đi.
Bởi vì vòng về chúng ta sẽ đi tàu lửa. Và chúng ta cũng chẳng có tiền
nhiều để mà đi máy bay lần thứ hai, lần thứ ba. Nhưng dù sao khi cúi
xuống ruộng, con vẫn có thể ngẩng đầu lên trời mà nói rằng, con đã từng
bay qua cái khoảng trời này. Con đã từng đi trên chiếc máy bay này.
- Chẳng ai tin con đâu.
- Ừ, bố cũng biết thế, làm sao họ có thể tin được.
- Họ lại không có mẹ ở xa.
Thằng con tôi đã vui trở lại. Ngẫm nghĩ một hồi nó lại nói tiếp:
- Và nhất là họ không thể… tiểu đến chín lần trên bầu trời.
Bên ngoài mặt đất hiền hòa đón lại chúng tôi như thể chúng tôi không thể
thoát được chúng.
(Trích Cha và con và… tàu bay, Nguyễn Ngọc
Thuần, NXB Hội nhà văn, 2015)
Lựa chọn đáp án đúng:
Câu 1. Phương thức biểu đạt chính của đoạn trích là gì?
A. Biểu cảm
B. Miêu tả
C. Tự sự
D. Thuyết minh
Câu 2. Truyện được kể theo ngôi kể nào?
A. Ngôi thứ nhất
C. Kết hợp ngôi thứ nhất và ngôi thứ ba
B. Ngôi thứ ba
D. Không xác định được
Câu 3. Bối cảnh của câu chuyện là gì?
A. Hai bố con đi trên chuyến bay giảm giá, vào ban đêm từ Sài Gòn
ra Hà Nội.
B. Hai bố con đi trên chuyến bay vào ban ngày, ra nước ngoài.
C. Hai bố con tưởng tượng là đang cùng được đi máy bay, ngắm mây
trắng.
D. Hai bố con với những rắc rối khi đi máy bay lần đầu.
Câu 4. Nhân vật bố cảm thấy như thế nào khi trót ngủ quên trên máy
bay?
A. Hạnh phúc, thoải mái
B. Tiếc nuối
Câu 5. Trong đoạn văn: “Tệ thật, những chiếc giỏ xách, chẳng
lẽ chúng quan trọng hơn đứa con của mình à? Quan trọng đến
nỗi mình ôm chặt giỏ xách mà không thèm ôm đứa con? Tôi chột
dạ”, nhân vật người bố được khắc họa ở phương diện nào?
A. Hành động
B. Trang phục
C. Suy nghĩ
D. Lời nói
Câu 6. Tại sao trong câu chuyện, nhiều lần người bố lại muốn
khóc?
A. Vì bố thương con không thể thực hiện ước mơ được ngắm
mây và ân hận vì mình đã ngủ quên và bỏ qua khoảng khắc tuyệt
vời trên máy bay cùng con.
B. Vì lúc về họ sẽ đi phương tiện khác, họ không có tiền để đi
máy bay.
C. Vì bố rất tự hào, hãnh diện vì được cùng con đi máy bay.
D. Vì hai bố con sắp được gặp mẹ.
Câu 7. Câu nói: “- Vậy thì được rồi. Tôi an ủi nó. Con hãy nhìn chiếc máy
bay cho kỹ đi. Bởi vì vòng về chúng ta sẽ đi tàu lửa. Và chúng ta cũng
chẳng có tiền nhiều để mà đi máy bay lần thứ hai, lần thứ ba. Nhưng dù
sao khi cúi xuống ruộng, con vẫn có thể ngẩng đầu lên trời mà nói rằng,
con đã từng bay qua cái khoảng trời này. Con đã từng đi trên chiếc máy
bay này” của người bố cho thấy vẻ đẹp nào của nhân vật này?
A. Một ông bố luôn yêu thương, thấu hiểu, trân trọng ước mơ và cảm
xúc của con trai.
B. Một ông bố gia trưởng, kiểm soát mọi suy nghĩ của con.
C. Một ông bố thích khoe khoang, tự mãn.
D. Cả A, B, C đều đúng.
Câu 8. Các từ in đậm trrong câu văn sau thuộc từ loại nào?
“Làm sao nó có thể hiểu cuộc đời này, nếu không được đi chiếc máy bay
màu xanh, thì sẽ có những chiếc màu vàng, màu đỏ thay vào.”
A.Tính từ
B. Động từ
C. Trợ từ
D. Danh từ
Trả lời câu hỏi/ Thực hiện yêu cầu:
Câu 9. Chỉ ra và nêu tác dụng của cách kết thúc của truyện ngắn.
Câu 10. Từ nội dung văn bản ở phần đọc hiểu trên, em hãy viết một đoạn
văn (khoảng 7 – 10 dòng), nêu cảm nhận của em về hình ảnh người bố và
tình cảm của người con đối với bố.
GỢI Ý
Câu
Đáp án gợi ý
1
C. Tự sự
2
A. Ngôi thứ nhất
3
A. Hai bố con đi trên chuyến bay giảm giá, vào ban đêm từ Sài Gòn ra Hà
Nội.
4
B. Tiếc nuối
5
C. Suy nghĩ
6
A. Vì bố thương con không thể thực hiện ước mơ được ngắm mây và ân hận vì
mình đã ngủ quên và bỏ qua khoảng khắc tuyệt vời trên máy bay cùng con.
7
A. Một ông bố luôn yêu thương, thấu hiểu, trân trọng ước mơ và cảm xúc của
con trai.
8
D. Danh từ
9
- Cách kết thúc truyện bất ngờ: sau bao nhiêu hào hứng, chờ đợi,
mơ ước được sống trong cảm giác tuyệt vời khi đi máy bay; người
bố lại ngủ quên khi ngồi trên máy bay cùng con.
- Tác dụng:
+ Tạo sự cuốn hút, hấp dẫn, bất ngờ cho người đọc
+ Thể hiện được sự nâng niu, trân trọng những ước mơ, khao khát
của con và sâu thẳm hơn chính là tình thương yêu, thấu hiểu của
người cha dành cho con.
+ Gợi nhắc bậc làm cha mẹ đôi khi vô tình mà bỏ qua những
khoảnh khắc tuyệt vời cùng con cái.
10 *Hình thức: Viết đoạn văn, đảm bảo dung lượng và hình thức đoạn
văn.
*Nội dung: HS nêu được cảm nhận của em về hình ảnh người bố và
tình cảm của người con đối với bố:
- Người bố trong văn bản luôn dành cho con những tình thương yêu
sâu nặng, thương con, thấu hiểu, trân trọng ước mơ của con: ngắm
mây trắng khi đi trên máy bay, được đi chiếc máy bay mà xanh, …
- Tình cảm của người con: yêu kính, trân trọng, tự hào về bố, cảm
thấy tin tưởng, hạnh phúc khi ở bên bố.
…
Đề số 03: Đọc đoạn trích sau:
Ngoài khung cửa sổ, trời xanh ngắt ánh sáng; lá cây rung động
dưới làn gió nhẹ. Một thân cây vút cao lên trước mặt. Cùng một
lúc, chàng lẩm bẩm: “cây hoàng lan”, mùi hương thơm thoang
thoảng đưa vào. Thanh nhắm mắt ngửi hương thơm và nhớ đến
cái cây ấy chàng hay chơi dưới gốc nhặt hoa. Đã từ lâu lắm,
ngày mới có căn nhà này, ngày cha mẹ chàng hãy còn. Rồi đến
ngày một bà một cháu quấn quýt nhau. Thanh ra tỉnh làm rồi đi
về hàng năm, các ngày nghỉ. Bây giờ cây đã lớn.
 






Các ý kiến mới nhất